Trải nghiệm leo núi và đón bình minh đẹp ngất ngây trên đỉnh núi Phú Sĩ

  • Ban ngày
  • Ban đêm
  • Du lịch
  • TOKYO
  • Bạn tôi có lần bảo, cô chẳng tài nào hiểu được ham muốn leo lên một ngọn núi để rồi sau đó lại phải leo xuống. Tôi trả lời cô bạn tôi rằng, ta chỉ có thể trải nghiệm hết mọi nét đẹp của thiên nhiên khi ta bỏ công kiếm tìm và chinh phục. Đó là phần thưởng chỉ dành cho những ai bền chí. Cũng chẳng khác gì với việc ta dấn thân vào một cuộc phiêu lưu truy tìm kho báu quý giá nhất, nhưng chẳng lấp lánh như vàng cũng chẳng đáng giá triệu đô như kim cương, báu vật mà ta phát kiến được rất dung dị mà kì vĩ, có khả năng xoa dịu và mang đến niềm hạnh phúc cho sâu thẳm tâm hồn, đó là vẻ đẹp mà Mẹ thiên nhiên ban tặng.

    Mình nhất định sẽ leo núi Phú Sĩ! Tôi nhớ tôi đã gào lên quyết tâm như thế hồi mùa hè năm 2016. Nhưng phải tới năm ngoái tôi mới có thể thực hiện dự định này. Còn điều gì khiến mùa hè hào hứng hơn việc chinh phục đỉnh núi cao nhất Nhật Bản với độ cao 3,776m trên mực nước biển cơ chứ. Thấy bảo, cả cuộc leo núi thường tốn ít nhất là 2 ngày. Ngoài quãng đường núi leo trèo tốn sức, còn có nguy cơ bị say độ cao. Đó là chưa kể trước đây tôi chưa từng leo núi đúng nghĩa. Dẫu vậy, sự thiếu kinh nghiệm của bản thân cũng chẳng kìm được chân tôi. Người khác leo được thì sao tôi lại không?

    Leo núi Phú Sĩ

    66c19942ab4ba346fdb64ccc04cde3732

    Hình ảnh của tác giả

    Đầu tháng 7 cho tới giữa tháng 9 là mùa leo núi Phú Sĩ. Mặc dù là ngọn núi cao nhất Nhật Bản, nó nổi tiếng đến nỗi cứ mỗi độ hè về là lại đông nghịt du khách lẫn khách địa phương. Thảo nào mà dân số Nhật Bản sống thọ hơn dân số thế giới nhiều lần. Chắc hẳn họ đã được núi non nơi đây ban cho năng lượng. Để tránh đông, tôi quyết định leo núi vào tuần đầu tiên tháng 7 trước khi Nhật Bản chính thức bước vào kì nghỉ hè, thường kéo dài từ khoảng ngày 20/7 cho đến hết tháng 8.

    Tôi chắc mọi người đều biết đến bài thơ “Tẩu lộ” của Hồ Chí Minh.
    Đi đường mới biết gian lao,
    Núi cao rồi lại núi cao trập trùng;
    Núi cao lên đến tận cùng,
    Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non.

    Để kịp ngắm cảnh đẹp, nhất là cảnh bình minh trên đỉnh núi Phú Sĩ vào đúng thời khắc đẹp nhất, tôi quyết định leo núi vào ban đêm, nhưng đối với một tay leo núi nghiệp dư như tôi thì leo núi một mình có vẻ mạo hiểm nếu không muốn nói là quá nguy hiểm. Bởi vậy tôi đã tham gia một tour leo núi Phú Sĩ.

    Các bạn đừng hiểu lầm, leo núi Phú Sĩ rất an toàn và không hề nguy hiểm đến tính mạng. Tôi chỉ thận trọng hơn thường lệ một chút vì dẫu sao cũng là lần đầu tiên leo núi một mình. Nếu bạn đi theo nhóm thì không có hướng dẫn viên cũng không vấn đề gì, bởi đường mòn dễ đi và có biển chỉ dẫn đầy đủ.

    Cần chuẩn bị những gì?

    Hình ảnh của tác giả

    Ngoài chuẩn bị thể lực và tâm lý, tôi còn phải đảm bảo mình hoàn toàn sẵn sàng trước cuộc leo núi. Đầu tiên, tôi chuẩn bị mọi hành trang mà tôi sẽ cần dùng trong chuyến đi. Mặc dù là mùa hè, khi lên tới đỉnh núi Phú Sĩ, nhiệt độ có thể xuống thấp dưới nhiệt độ đóng băng và cũng có nguy cơ trời sẽ đổ mưa, cho nên tôi mang theo áo khoác gió chống nước và quần thể thao của hãng Mont-bell.

    Thay vì mặc nhiều lớp áo cotton dày, mặc áo giữ nhiệt heat tech lót bên trong sẽ hiệu quả hơn. Tôi mua áo heat tech ở Uniqlo vì áo giữ nhiệt ở đây có giá thành vừa túi tiền hơn nhiều hãng khác. Găng tay và mũ len cũng cần thiết để chống lại cái lạnh, cũng như một chiếc áo khoác mùa đông phòng khi thời tiết trên đỉnh núi quá lạnh.

    Leo một ngọn núi hùng vĩ như Phú Sĩ cũng không quá tốn kém nếu bạn có bạn bè đồng ý cho bạn mượn đồ đạc, điều này sẽ giúp ích cho chuyến leo núi rất nhiều. Một đôi giày leo núi chắc chắn cũng như ba lô leo núi đương nhiên là cần thiết. Sau đó là đến công đoạn sắp xếp các đồ đạc thiết yếu mang theo. Cá nhân tôi thấy đây là phần vui nhất quá trình chuẩn bị trước cuộc leo núi. Thường ngày đi mua chocolate, tôi chỉ quan tâm đến hương vị, hình thức và giá cả nhưng đây là lần đầu tiên tôi để ý đọc kỹ thông tin trên bao bì. Tôi cần loại chocolate có lượng calorie cao nhất!

    Trên hết bạn sẽ cần nhiều năng lượng nhất có thể. Tôi mang theo 4 chai nước khoáng loại nửa lít. Tôi cố tình chọn chai nửa lít để dễ dàng lấy ra từ túi nhỏ hai bên thành ba lô trong khi leo núi. Tôi cũng mang theo quần áo để thay sau khi đã hoàn thành chuyến leo núi, kính râm để mang khi xuống núi, giấy ăn, tiền, và dĩ nhiên không thể thiếu máy ảnh và điện thoại di động để lưu giữ mọi khoảnh khắc. Đèn pha và bình ô-xy thì tôi được phát bởi đoàn leo núi.

    Các trạm khác nhau trên núi Phú Sĩ

    Hình ảnh của tác giả

    Núi Phú Sĩ được chia làm 10 trạm cả thảy, trong đó trạm thứ 10 cũng chính là đỉnh núi. Có 4 tuyến đường leo núi khác nhau, lần lượt là tuyến Yoshida, Subashiri, Gotemba và Fujinomiya. Trạm thứ 5 trên mỗi tuyến nằm ở các hướng khác nhau của ngọn núi, cũng như đường bê-tông thường chạy đến trạm này bởi đây là nơi người ta thường bắt đầu leo núi.

    Trong số các trạm 5 thì ga tàu tuyến Fuji Subaru tọa lạc ở độ cao 2,300 mét trên mực nước biển, thuộc tuyến Yoshida là trạm hiện đại cũng như dễ tiếp cận bằng phương tiện giao thông công cộng từ Tokyo nhất. Ở đây có nhiều cửa hàng, nhà hàng cũng như khu vực đài quan sát với khung cảnh Ngũ Hồ hoành tráng trải dài bên dưới, biến nơi đây thành điểm lý tưởng cho những du khách muốn quan sát núi Phú Sĩ từ cự ly gần. Đối với những người leo núi thì đây cũng là điểm dừng chân hoàn hảo để nạp thêm năng lượng hoặc mua sắm nhanh vào phút cuối trước và sau khi chinh phục ngọn núi.

    Dĩ nhiên trước khi leo tôi cũng đã kịp chụp một tấm ảnh với núi Phú Sĩ hùng vĩ làm nền. Đầu tiên, tôi hầu như không nhận ra. Không có chóp núi phủ tuyết, ngọn núi lừng danh này trông rất khác, nhưng có lẽ đây cũng chính là lý do vì sao leo núi vào mùa hè lại an toàn hơn, đặc biệt là với dân nghiệp dư như tôi.

    Chúng tôi dừng chân tại trạm 5 này khoảng một giờ, để dần quen và thích ứng với bầu không khí loãng dần ở nửa trên của ngọn núi. Đúng boong 6 giờ tối, chúng tôi bắt đầu leo lên theo tuyến Yoshida. Tôi bắt đầu thấy thiếu không khí từ giữa đường đi lên trạm 6. Tuyến đường rất dễ đi nhưng nó quá dài và mỗi lúc lại một cao hơn. Tôi phải đi chậm lại để thích nghi với không khí loãng giúp hô hấp của tôi bình thường trở lại. Nhìn chung, tôi khuyên các bạn nên chinh phục ngọn núi một cách từ từ.

    Nỗi lo lớn nhất của tôi khi đó là không kịp lên đỉnh núi trước khi mặt trời mọc bởi nguy cơ bị say độ cao, nên tôi đã làm mọi cách để phòng tránh. Vừa leo, tôi lăm lăm một miếng chocolate ở tay phải và chai nước khoáng ở tay trái để giúp cơ thể đủ nước, tôi cũng dừng lại nghỉ thường xuyên cho cơ thể có thời gian thích ứng với việc thay đổi độ cao. Dọc đường đi có khu nghỉ chân nên bạn không cần quá lo lắng phải làm sao nếu uống nước liên tục. Chỉ cần nhớ mang đủ tiền xu để trả phí là được. Mỗi lần dùng nhà vệ sinh bạn sẽ mất phí 200 yên.

    Khi đặt chân đến trạm 7 thì tôi có thể hô hấp bình thường trở lại. Nhưng từ đây đường đi đột ngột thay đổi từ đường bằng phẳng uốn lượn dễ đi sang đường đá gập ghềnh cho đến suốt trạm thứ 8. Lúc này thì hô hấp không còn là vấn đề nữa mà là chân tôi căng cơ cứng nhắc khi mà càng lên cao tôi càng phải bước những bước dài hơn thường lệ.

    Thậm chí có những lúc chúng tôi phải chống tay và tôi nhận thấy đây là đoạn leo cực kì nguy hiểm khi trời mưa. May sao có khá nhiều lán nghỉ ven đường nơi chúng tôi có thể dừng chân nghỉ giải lao chớp nhoáng.

    Chúng tôi đến trạm 8.5, cũng là trạm cuối trước khi lên đỉnh vào khoảng 2 giờ sáng. Nhiệt độ lúc này xuống rất thấp nên tôi buộc phải mặc thêm một lớp áo bên ngoài áo khoác mùa đông. Ngày hôm đó mặt trời được dự báo sẽ mọc lúc 4h40 phút sáng, và từ đây chỉ mất khoảng hơn một giờ là lên tới đỉnh, cho nên chúng tôi quyết định nghỉ lại lâu hơn một chút trước khi bước vào chặng leo cuối. Sau đó chúng tôi mới nhận ra đó là quyết định chẳng mấy sáng suốt.

    Lên đỉnh

    Hình ảnh của tác giả

    Rất nhiều người đã vượt qua chúng tôi vào thời điểm chúng tôi trở lại với chặng leo. Đường hẹp dần và mọi người càng lúc càng tập trung khi chúng tôi dần đến đỉnh. Chúng tôi thực tế đã tốn thời gian hơn con số một giờ dự đoán rất nhiều. Tôi vẫn luôn biết Tokyo đông đúc như thế nào. Tôi chỉ chưa bao giờ ngờ tình cảnh trên đỉnh núi cũng y chang như vậy. Tốc độ leo núi trở nên quá chậm, chẳng khác nào khi đang trên đường mà cứ 5 giây đèn đỏ lại bật một lần và phải đợi tầm 1 phút hoặc hơn đèn mới chuyển xanh.

    Đó chính là lúc nỗi sợ hãi ập đến. Chúng tôi vẫn còn ở sườn núi khi tôi nhận thấy trời bắt đầu hửng lên trong sắc đỏ cam. Chẳng bao lâu nữa mặt trời sẽ rực rỡ ló dạng và sẽ đáng tiếc biết nhường nào nếu tôi chẳng tìm được một vị trí hoàn hảo để ghi lại khoảnh khắc đẹp đẽ ấy.

    Mình phải làm gì đó! Nghĩ vậy, tôi len lỏi lách mình qua những khoảng trống hẹp nhất giữa đoàn người và thậm chí còn đi ra mép đường gồ ghề để chạy đua với thời gian, và có vẻ như nhiều người nước ngoài cũng chung suy nghĩ với tôi. Đến khoảng 4h20 phút thì ai nấy đều chỉ còn nghĩ đến việc làm sao để đến đích.

    Tôi cảm thấy một nguồn năng lượng khổng lồ trào dâng từ bên trong giúp tôi có thể bắt kịp với những người leo núi mà hóa ra là thí sinh của một cuộc đua lớn, thường xuyên chống lại trọng lực và chiến đấu với cơn mệt mỏi. Những bài tập thể lực 1 tuần trước khi khởi hành thực sự đã đem lại hiệu quả. Tôi hoàn thành cuộc leo núi vừa kịp lúc.

    Đúng giây phút mặt trời bắt đầu ló mặt ra khỏi bầu không, tôi đã ở đó, chiếm một chỗ, trở thành chứng nhân của một trong những màn trình diễn nghệ thuật huy hoàng nhất mà chỉ thiên nhiên mới có thể mang lại trong khi nhân gian vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Đó là bình minh choáng ngợp nhất trong đời tôi cho đến giờ phút này! Đây chính là báu vật mà tôi sẽ luôn háo hức kiếm tìm.

    Hành trình của chúng tôi không dừng ở đó. Sau khi nghỉ chân trên đỉnh núi khoảng 1 tiếng, chúng tôi bắt đầu hạ sơn và phải đến được trạm 5 trước buổi trưa. Có một lối đi khác để leo xuống. Mặc dù có vẻ dễ dàng nhưng nền đất rất khô và bở.

    Tôi cứ trượt chân liên tục. Cũng cần chú ý là tuyến đường này không có cửa hàng hay nhà vệ sinh, nên hãy đảm bảo là bạn ở trong tình trạng sức khỏe tốt và có đủ nước dự trữ. Sẽ mất tổng cộng 4 đến 5 giờ để xuống núi nhưng đây đích thực là quãng đường mệt mỏi nhất. Đây là lúc mà không gì quan trọng hơn việc bạn đi một đôi giày bền và vừa chân. Đi giày không đủ chắc, các ngón chân bạn chắc chắn sẽ bị đau.

    Mặc dù hành trình có vẻ đã đi đến hồi kết, nhưng bạn sẽ phải bất ngờ bởi thiên nhiên hẵng còn ẩn giấu nhiều điều lắm. Khi xuống núi, chúng tôi được đón chào bởi cảnh tượng biển mây ngoạn mục ngay dưới đỉnh núi. Đi xuyên qua màn mây và sương mờ trên đường xuống núi mới thích thú làm sao. Đó là khung cảnh trước đây tôi cứ ngỡ chỉ có thể thấy trong phim.

    Chúng tôi đặt chân đến trạm thứ 5 vừa đúng giờ ăn trưa và dạ dày tôi bắt đầu réo gào. Sau khi thay đồ, chúng tôi lập tức vào nhà hàng và ăn một bữa thỏa thuê.

    Ở đây họ có nhiều lựa chọn với suất ăn lớn mà giá cả phải chăng. Chẳng bao lâu sau tôi bắt đầu cảm nhận được cả chân và mắt tôi mỗi lúc đều căng cứng nặng nề hơn nhưng chẳng hề gì, bởi thành tựu tôi đạt được ngày hôm ấy còn muôn phần đáng quý hơn – kết thân với bạn mới, rèn luyện thân thể và tận hưởng thiên nhiên tươi đẹp nhất, tất cả quá hoàn hảo cho một cuộc phiêu lưu mùa hè.

    Kết luận

    Hình ảnh của tác giả

    Quả thực, một chuyến đi bao giờ cũng hứng thú hơn khi được đồng hành cùng bạn bè hay người thân, và có thể là cả những người bạn mới nữa. Không chỉ là bởi cảnh sắc chờ đón bạn trên đỉnh núi, cũng không chỉ là bởi thử thách đường trường, mà còn bởi kết nối bạn tạo nên thông qua chuyến đi và những thành tựu mà các bạn có thể cùng nhau chia sẻ. Tôi đến núi Phú Sí một mình nhưng tôi rất lấy làm vui mà rằng tôi đã trở về cùng những người bạn đáng tin cậy. Đó là lý do vì sao chuyến đi vui hơn rất nhiều.

    Nếu bạn là một người yêu thiên nhiên và thích phiêu lưu, leo núi Phú Sĩ là việc nhất định bạn phải đưa vào danh sách những việc phải làm. Cuối hành trình, nhất định bạn sẽ được trao tặng quang cảnh bình minh tráng lệ nhất cuộc đời. Tôi không phóng đại đâu. Lên đến nơi và chứng kiến vầng dương chầm chậm ló mình khỏi chân trời quang đãng, bạn sẽ phải ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của thiên nhiên và bao giờ khắc leo trèo mệt mỏi vừa qua sẽ đều trở nên không uổng phí.
    Trang web về trải nghiệm leo núi Phú Sĩ *Có tiếng Anh và tiếng Nhật